KUSHINARA NIBBANA BHUMI PAGODA -PATH TO ATTAIN ETERNAL BLISS AS FINAL GOAL
From Analytic Insight Net - FREE Online Tipiṭaka Law Research & Practice University in
 111 CLASSICAL LANGUAGES in BUDDHA'S own Words through http://sarvajan.ambedkar.orgat 668, 5A main Road, 8th Cross, HAL 3rd Stage, Bangalore- Karnataka State -India Do good. Purify mind -‘The gift of Dhamma excels all other gifts – sabba danam dhamma danam to attain NIBBANA as Final Goal
Categories:

Archives:
Meta:
05/09/15
1501 LESSON10515 SUNDAY FREE ONLINE eNālandā Research and Practice UNIVERSITY http://sarvajan.ambedkar.org http://www.orgsites.com/oh/awakenedone/ 1. BUDDHA in Classical Vietnamese-Việt Classical Điển 889 Người Việt Nam cổ
Filed under: General
Posted by: site admin @ 6:00 pm

1501 LESSON10515 SUNDAY


FREE ONLINE eNālandā Research and Practice UNIVERSITY

http://sarvajan.ambedkar.org


http://www.orgsites.com/oh/awakenedone/

1. BUDDHA



in Classical Vietnamese-Việt Classical Điển 889 Người Việt Nam cổ


Please Visit:

http://plumvillage.org/about/thich-nhat-hanh/

for

Plum Village



http://www.wisdom-books.com/Subject.asp?PG=B&SHID=5&SID=100

for

Buddhism Books, Buddhist, Meditation, martial arts

http://www.uhpress.hawaii.edu/p-8626-9780824835989.aspx

for

The Buddha Side: Gender, Power, and Buddhist Practice in Vietnam


The Buddha Side: Gender, Power, and Buddhist Practice in Vietnam

http://www.everyculture.com/multi/Sr-Z/Vietnamese-Americans.html

for


Vietnamese americans

http://www.tamqui.com/buddhaworld/Vietnamese_Buddhism

for

Vietnamese Buddhism


Buddhism came to Vietnam in the first century CE. By
the end of the
second century, Vietnam developed a major Buddhist centre in the region,
commonly known as the Luy Lâu centre, now in the Bắc Ninh province,
north of the present day Hanoi city. Luy Lâu was the capital of Giao
Chỉ, (the former name of Vietnam), and was a popular place visited by
many Indian Buddhist missionary monks on their way to China, who were
following the sea route from the Indian sub-continent used by Indian
traders. A number of Mahayana
sutras and the Agamas were translated into Chinese script at that
centre, including the Sutra of Forty-Two Chapters and the Anapanasati.
In the next 18 centuries, due to geographical proximity with China,
along with being annexed twice by the Chinese, the two countries shared
many common features of cultural, philosophical and religious heritage.
Vietnamese Buddhism has been greatly influenced by the development of
Mahayana Buddhism in China, with the dominant traditions of Ch’an/Zen,
Pure Land, Tantra. Theravada Buddhism came to Vietnam through contact with the Khmer Empire.


Theravada


The southern part of present day Vietnam was originally occupied by
the Champa (Cham) and the Cambodian (Khmer) people who followed both a
syncretic Saiva-Mahayana (see History of Buddhism in Cambodia) Buddhism
and Theravada Buddhism. The Đại Việt annexed the land occupied by the
Champa during conquests in the 15th century, and by the 18th century had
also annexed the southern portion of the Khmer Empire resulting in the
current borders of Vietnam. From that time onward, the dominant Đại Việt
as well as the Champa, followed the Mahayana tradition while the Khmer
continued to practise Theravada.
In the 1920s and 1930s, there were a number of movements in Vietnam for
the revival and modernisation of Buddhist activities. Together with the
re-organisation of Mahayana establishments, there developed a growing
interest in Theravadin meditation as well as the Pali Canon. These were
then available in French. Among the pioneers who brought Theravada
Buddhism to the ethnic Đại Việt was a young veterinary doctor named Le
Van Giang. He was born in the South, received higher education in Hanoi,
and after graduation, was sent to Phnom Penh, Cambodia, to work for the
French government.
During that time he became especially interested in Theravada Buddhist
practice and in 1940, upon an invitation from a group of lay Buddhists
led by Mr. Nguyen Van Hieu, he went back to Vietnam in order to help
establish the first Theravada temple for Vietnamese Buddhists, at Go
Dua, Thu Duc (now a district of Saigon). The temple was named Buu-Quang
(Ratana Ramsyarama). The temple was destroyed by French troops in 1947,
and was later rebuilt in 1951.
At Buu-Quang temple, together with a group of Vietnamese bhikkhus
(monks), who had received training in Cambodia, such as Venerables
Thien-Luat, Buu-Chon, Kim-Quang and Gioi-Nghiem, Venerable Ho-Tong began
teaching the Dhamma in their native Vietnamese. He also translated many
Buddhist materials from the Pali Canon, and Theravada became part of
Vietnamese Buddhist activity in the country.
In 1949-1950, Venerable Ho-Tong together with Mr Nguyen Van Hieu and
supporters built a new temple in Saigon, named Ky-Vien Tu (Jetavana
Vihara). This temple became the centre of Theravada activities in
Vietnam, which continued to attract increasing interest among the
Vietnamese Buddhists. In 1957, the Vietnamese Theravada Buddhist Sangha
Congregation (Giao Hoi Tang Gia Nguyen Thuy Viet Nam) was formally
established and recognised by the government, and the Theravada Sangha
elected Venerable Ho-Tong as its first President, or Sangharaja.
From Saigon, the Theravada movement spread to other provinces, and soon,
a number of Theravada temples for ethnic Viet Buddhists were
established in many areas in the South and Central parts of Vietnam. As
of 1997, there were 64 Theravada temples throughout the country, of
which 19 were located in Saigon and its viccinity. Besides Buu-Quang and
Ky-Vien temples, other well known temples are Buu-Long, Giac-Quang,
Tam-Bao (Da-Nang), Thien-Lam and Huyen-Khong (Hue), and the large
Sakyamuni Buddha Monument (Thich-Ca Phat Dai) in Vung Tau.



Zen Buddhism


Thiền Buddhism (Thiền Tông) is the Vietnamese name for the school of
Zen Buddhism. Thien is ultimately derived from Chan Zong, itself a
derivative of the Sanskrit “Dhyāna”.
According to traditional accounts of Vietnam, in 580, an Indian monk
named Vinitaruci (Vietnamese: Tì-ni-đa-lưu-chi) traveled to Vietnam
after completing his studies with Sengcan, the third patriarch of
Chinese Zen. This, then, would be the first appearance of Vietnamese
Zen, or Thien (thiền) Buddhism. The sect that Vinitaruci and his lone
Vietnamese disciple founded would become known as the oldest branch of
Thien. After a period of obscurity, the Vinitaruci School became one of
the most influential Buddhist groups in Vietnam by the 10th century,
particularly so under the patriarch Vạn-Hạnh (died 1018). Other early
Vietnamese Zen schools included the Vo Ngon Thong (Vô Ngôn Thông), which
was associated with the teaching of Mazu, and the Thao Duong (Thảo
Đường), which incorporated nianfo chanting techniques; both were founded
by Chinese monks. A new school was founded by one of Vietnam’s
religious kings; this was the Truc Lam (Trúc Lâm) school, which evinced a
deep influence from Confucian and Taoist philosophy. Nevertheless, Truc
Lam’s prestige waned over the following centuries as Confucianism
became dominant in the royal court. In the 17th century, a group of
Chinese monks led by Nguyen Thieu (Nguyên Thiều) established a vigorous
new school, the Lam Te (Lâm Tế), which is the Vietnamese pronunciation
of Linji. A more domesticated offshoot of Lam Te, the Lieu Quan (Liễu
Quán) school, was founded in the 18th century and has since been the
predominant branch of Vietnamese Zen.
The most famous practitioner of synchronized Thiền Buddhism in the West
is Thích Nhất Hạnh who has authored dozens of books and founded Dharma
center Plum Village in France together with his colleague -Bhiksuni and
Zen Master- Chan Khong.







Buddhism in Vietnam



Statue of Avalokiteshvara Bodhisattva, lacquered and gilded wood at the Bút Tháp Temple, dating from the Restored Lê dynasty with the inscription “autumn of the year Bính Thân” (1656).



Hải Đức Buddha, the 30 ft tall statue built in 1964 at Long Sơn Pagoda in Nha Trang

Buddhism in Vietnam (Vietnamese: đạo Phật or Phật giáo) as practiced by the ethnic Vietnamese is mainly of the Mahāyāna tradition. Buddhism may have first come to Vietnam as early as the 3rd or 2nd century BC from South Asia, or from China in the 1st or 2nd century AD. Vietnamese Buddhism has had a symbiotic relationship with certain elements of Taoism, Chinese spirituality, and the Vietnamese indigenous religion.



Ceramic stupa with lotus, bodhi leaf, dancer decoration, Hanoi (Lý dynasty, 11th-13th century)



Terracotta Bodhi leaves with dragon motif (Lý-Trần dynasties, 11th-14th century)

Monument to Thích Quảng Đức, who burned himself to death in 1963 in protest against the persecution of Buddhists by South Vietnam’s Ngô Đình Diệm administration




Buddhist Monastery of Tam Bao Son, Harrington, Quebec, Canada

Vietnamese art of the pure land of Kṣitigarbha Bodhisattva.



Bái Đính Temple in Ninh Bình Province

Monks holding a service in Huế




South East Asia circa 1010 AD, Đại Việt (Vietnamese) lands in yellow

The great Buddha statue in Nha Trang, Vietnam.




A Lên đồng practitioner performs in a pagoda.

Hà Nội’s One Pillar Pagoda, a historic Buddhist temple.

Amitabha Buddha, the master of the Pure Land, blesses a female devotee in this relief at Quan Am Pagoda, Cholon.





89)  Classical Vietnamese
89) Việt Classical
Điển 889 Người Việt Nam cổ

1501 LESSON10515 chủ nhật

FREE ONLINE Research eNālandā và ĐẠI HỌC Thực hành
http://sarvajan.ambedkar.org
http://www.orgsites.com/oh/awakenedone/

1. PHẬT

Life Story Of đức Phật

 Trong năm 624 trước Công nguyên, trong Kapilawaththu (Nepal) Siddhartha Gautama được sinh ra như một hoàng tử. Cha ông là vua Tịnh Phạn và mẹ là hoàng hậu Ma. Khi ông được mười sáu ông đã hoàn thành việc học của mình và ông kết hôn với công chúa Yasodara. Vua Tịnh Phạn giao vương quốc của mình cho con trai của ông Tất Đạt Đa. Họ đã có một cái tên bé La Hầu La. Khi vua Siddhartha đã 29 tuổi, ông đã quyết định từ bỏ cuộc sống lay. Tất Đạt Đa rời khỏi vương quốc của mình và đã đi đến một số giáo viên nổi tiếng để nghiên cứu bản chất tối hậu của thực tại. Nhưng giáo pháp của họ không đáp ứng anh ta và anh ta đặt ra để tìm con đường riêng của mình. Sáu năm sau đó, ông đã đi đến Bodgaya gần sông Neranjana và ngồi dưới gốc cây.

   Tâm Siddhartha là bình tĩnh và thoải mái. Khi anh ngồi tập trung của ông sâu sắc và trí tuệ của mình phát triển tươi sáng hơn. Trong trạng thái rõ ràng và hòa bình của tâm, ông bắt đầu nghiên cứu bản chất thực sự của cuộc sống. “Nguyên
nhân của đau khổ là gì,” anh tự hỏi, “và con đường cho đến đời đời niềm
vui là gì?” Trong trí tưởng tượng của mình, ông nhìn xa ngoài đất nước
của mình, vượt xa thế giới của riêng mình.
Ngay
sau đó mặt trời, các hành tinh, các ngôi sao trong không gian và các
thiên hà xa xôi của vũ trụ tất cả hiện ra trong thiền định.
Ngài
thấy tất cả mọi thứ, từ những hạt bụi nhỏ nhất đến ngôi sao lớn nhất
được liên kết với nhau trong một mô hình thay đổi liên tục: tăng trưởng,
mục nát và tăng trưởng trở lại.
Tất cả mọi thứ có liên quan. Không có gì xảy ra mà không có một nguyên nhân và mỗi nguyên nhân có ảnh hưởng đến mọi thứ khác.

   Khi anh nhận ra điều này, chân lý thâm sâu trong tâm trí của mình. Ông
nhìn sâu vào chính mình và phát hiện ra rằng cuộc sống của mình như là
Tất Đạt Đa, thái tử nhưng mới nhất trong một loạt các kiếp sống mà không
có bắt đầu - và rằng cùng là sự thật của tất cả mọi người.
Chúng ta sinh ra, sống và chết không phải là một thời gian, nhưng một lần nữa và một lần nữa. Ông thấy rằng cái chết chỉ là sự tách biệt của tâm từ cơ thể hiện tại của nó. Sau cái chết của tầm quan trọng của Karma là trung tâm của cuộc hành trình tiếp theo. Khi
một cuộc sống kết thúc, một bắt đầu - và bằng cách này các bánh xe của
cái chết và sinh tiếp tục quay xung quanh và xung quanh.
Ông cũng thấy đời này sang đời sau, chúng tôi thay đổi liên tục và liên tục ảnh hưởng đến nhau. Đôi khi chúng ta giàu và thoải mái; đôi khi chúng ta là người nghèo và đau khổ. Thỉnh thoảng chúng tôi trải nghiệm niềm vui, nhưng thường xuyên hơn chúng ta thấy mình có vấn đề. Và Siddhartha cũng thấy rằng các điều kiện của chúng tôi thay đổi, do đó, mối quan hệ của chúng ta với những người khác. Chúng tôi có tất cả được người bạn và kẻ thù của nhau, cha mẹ, con trai và con gái hàng ngàn hàng vạn lần trong quá khứ.

   Rồi anh nhìn tất cả những đau khổ trên thế giới. Và ông thấy thế nào chúng sinh tạo ra đau khổ và niềm vui của riêng mình. Blind
với sự thật rằng tất cả mọi thứ luôn luôn thay đổi, họ nói dối, ăn cắp
và thậm chí giết để có được những điều mà họ muốn, mặc dù những điều này
không bao giờ có thể cung cấp cho họ hạnh phúc lâu dài mà họ mong muốn.
Và càng nhiều tâm trí của họ đầy lòng tham và sự hận thù, họ càng làm hại nhau - và bản thân mình! Mỗi hành động có hại dẫn họ đến nhiều hơn và nhiều hơn nữa bất hạnh. Họ đang tìm kiếm hòa bình chưa thấy gì, nhưng đau đớn. Cuối cùng, ông phát hiện ra con đường chấm dứt mọi khổ đau này. Ngài đã có một ánh sáng trí tuệ. Ngài không còn là một người bình thường. Với một nụ cười bình tĩnh và ôn hòa, ông xuất thiền đứng dậy. Trong ánh bình minh vàng, vì vậy nó được nói, Tất Đạt Đa nhìn lên và thấy một ngôi sao sáng. Và sau đó là một sự hiểu biết lớn đã đến với anh. Ông đã thấy trong tâm trí của mình tất cả cuộc sống của thế giới và các hành tinh; của tất cả quá khứ và cả tương lai. Ông hiểu ý nghĩa của sự tồn tại, tại sao chúng ta đang ở đây trên trái đất này và những gì đã tạo dựng chúng ta. Tại dài cuối cùng ông đã tìm thấy sự thật; Ngài đạt được giác ngộ và thành lập các nguyên tắc của Karma. Bây giờ ông là đức Phật, là hoàn toàn giải phóng, đánh thức và giác ngộ. Việc tìm kiếm của sáu năm dài đã kết thúc. Đó là một ngày khi tỏa sáng rằm, đúc một ánh sáng màu bạc sáng trên toàn bộ vùng nông thôn, một ngày trong tháng Vesak (tháng).

 [Www.e2600.org]

Đức Phật Gautama
Sáng lập hình
Gautama Buddha, còn được gọi là Tất Đạt Đa đản, Phật Thích Ca,
hoặc chỉ đơn giản là Đức Phật, một hiền nhân trên mà giáo Phật giáo được
thành lập

    Sinh ra: Ca Tỳ La Vệ, Nepal
    
Chết: Kushinagar
    
Họ và tên: Siddhartha Gautama
    
Vợ, chồng: Queen Yashodhara
    
Phụ huynh: Queen Maha Maya, Mahapajapati Gotami, vua Tịnh Phạn

    Phật giáo bắt đầu với Đức Phật. Từ “Phật” là một tiêu đề, có nghĩa là “một trong những người tỉnh táo” - theo nghĩa của việc ‘đánh thức vào thực tế’.

    Đức Phật ra đời là Siddhartha Gautama tại Lumbini Nepal khoảng 2.500 năm trước đây. Ngài không tuyên bố là một vị thần hay một tiên tri.

    Ông là một con người becameAwakened, sự hiểu biết cuộc sống theo cách sâu xa nhất có thể.

    Tất Đạt Đa được sinh ra trong gia đình hoàng gia của một vương quốc nhỏ ở biên giới Ấn Độ-Nepal. Theo những câu chuyện truyền thống ông đã

    một sự giáo dục đặc quyền, nhưng đã bị giật ra khỏi cuộc sống của
mình được che chở trên nhận ra rằng cuộc sống bao gồm các sự kiện khắc
nghiệt của tuổi già, bệnh tật và cái chết.

    Điều này khiến ông phải lúng túng về ý nghĩa của cuộc sống. Cuối cùng, ông cảm thấy bị thúc đẩy phải rời khỏi cung điện của mình và đi theo con đường truyền thống của Jambudipan

     người đàn ông thánh lang thang, một người đi tìm Chân lý sau. Ông trở nên rất thành thạo trong việc tu tập dưới giáo viên khác nhau, và sau đó đã lên thực hành khổ hạnh.

    Điều này được dựa trên niềm tin rằng người ta có thể giải phóng tinh thần bằng cách từ chối xác thịt. Ngài đã thực hành khổ hạnh như vậy kiên quyết rằng ông gần như bị bỏ đói đến chết.

    Những lời dạy của Đức Phật là vĩnh cửu, nhưng ngay sau đó Đức Phật đã không tuyên bố chúng là không thể sai lầm. Tôn giáo của Đức Phật có khả năng thay đổi theo thời gian, chất
lượng mà không có tôn giáo khác có thể yêu cầu bồi thường để có …

    Cơ sở của Phật giáo là gì? Nếu bạn nghiên cứu một cách cẩn thận, bạn sẽ thấy rằng Phật giáo là dựa trên lý trí. Có một yếu tố của sự linh hoạt vốn có trong nó, mà không tìm thấy trong bất kỳ tôn giáo nào khác. - Bhimrao Ramji Ambedkar,

    Một học giả vĩ đại, nhà triết học và kiến ​​trúc sư của Hiến pháp của nước này, trong văn bản và speeches.Please mình

Behan Mayawati đã vinh danh Đức Phật về Phật Purnima

Bahujan Samaj Party (BSP) trưởng Mayawati đã chọn đêm trước của Buddh
Purnima vào chủ nhật để giành được thị phần của mình trên Bhim Rao
Ambedkar người một tín đồ của Phật giáo.


nhấn mạnh những thành tựu của chính phủ trước đây của cô trong việc
tưởng niệm và cơ sở giáo dục được xây dựng vào tên của Gautam Buddh.
Mayawati
kể lại chính phủ của bà đảm bảo tạo ra các Gautam Buddh Nagar đó bao
gồm Noida và Greater Noida, xây dựng đài tưởng niệm như Đại học Phật
Gautam tại Noida và Phật Shanti Upvan trong đường VIP của Lucknow.
Cô ấy nói rằng chính phủ của bà cũng đảm bảo sự phát triển của mạch Phật cho khách du lịch và khách hành hương ở phía đông UP.

Vào đêm trước (Chủ Nhật 3 tháng 5, năm 2015) của Đức Phật Purnima
Bahujan Samaj Party (BSP) trưởng Behan Mayawati đã vinh danh Đức Phật và
nói đức Phật đã làm việc cho xã hội casteless và lời dạy của Ngài vẫn
còn hiệu lực.

Behan Mayawati đã vinh danh Đức Phật về Phật Purnima

Nó phải được ghi nhớ ở đây là nó không phải là trường hợp đầu tiên mà Behan Mayawati đã nhớ đức Phật.
đã làm việc liên tục trên những ý tưởng của Đức Phật và đã đóng một vai
trò quan trọng trong việc thành lập Gautam Buddha Nagar, Noida.
Trong chính phủ Behan Mayawati, cô khiến nhiều đài tưởng niệm và các viện giáo dục vào tên của đức Phật. như Đại học Phật Gautam.

Behan Mayawati với nhà sư Phật giáo

Bên cạnh đó không ai có thể quên vai trò Behan Mayawati trong việc tạo ra lịch sử SC / ST-bahujans ví dụ. Tiến sĩ Ambedkar Park ở Lucknow. Nếu
chúng ta muốn làm cho PRABUDDHA Bharat, chúng ta cần BSP trong quyền
lực, vì vậy tôi yêu cầu mọi người hỗ trợ BSP và nó hoạt động.
Chỉ khi nào chúng ta sẽ có sức mạnh và chúng tôi sẽ có chính phủ riêng
của chúng tôi, chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì cho các biểu tượng
và các lý tưởng của chúng tôi.

awakenmediaprabandhak

Murderer của các tổ chức deadmocerytic (Modi) thuộc giáo phái hindutva
tàng hình là ai bluffers: Ông nói rằng: Đức Phật đã thiệt mạng khi một
người nào đó đánh một cái đinh vào tai của mình!

mà là chiếm đoạt của Đức Phật. Ông không biết lịch sử, địa lý và cũng không có bất kỳ ý nghĩa của công dân.

Trong
khi hệ thống đẳng cấp của đất nước này tuyên xưng 1st, 2nd, 3rd, athmas
4 tỷ (linh hồn) và theUntouchables không có linh hồn và có thể điều trị
bệnh, Đức Phật neverbelieved trong bất kỳ linh hồn.
Ông cho biết tất cả đều bình đẳng. Do
đó DR Ambedkar wantedall trong Jambudipa này để trở về
Buddhism.Kanshiram nhà ban đầu của họ muốn như vậy và bây giờ Mayawati
được sau này traditionfor Sarvajan Hitaye Sarvajan Sukhaye tức, vì hòa
bình, phúc lợi andhappiness của tất cả các xã hội.
Để
đạt được điều này tất cả các gian lận EVMS đã tobe thay thế với kẻ ngốc
biểu quyết bằng chứng là sau tất cả 80 democraciesof thế giới.
Đến thời gian này tất cả các chính phủ trung ương và Nhà nước selectedthrough những EVMS gian lận cần phải bỏ đi. Tòa
án Tối cao hadordered để thay thế tất cả các EVMS gian lận trong khi ex
CJI Sathasivan cam agrave lỗi của bản án bằng cách ra lệnh cho họ phải
được thay thế trong giai đoạn theo đề nghị của theex CEC Sampath vì chi
phí (Rs1600 crores) tham gia vào replacingthem với kẻ ngốc hệ thống bầu
cử bằng chứng
. Một lần nữa, Tòa án tối cao phải orderfor thay thế của tất cả các EVMS gian lận. Đến
thời gian đó thế giới sẽ notrecognise bất kỳ hoạt động lừa đảo của
những kẻ giết người của các tổ chức deadmocreytic (Modi), First khủng bố
1%, errorist, dân quân, bạo lực, tàng hình brahmin hindutva
cultchitpawan RSS của Bahuth Jiyadha Paapis (BJP) nắm lấy MASTER
KEYthrough EVMS gian lận cho
kẻ
giết người của các tổ chức deadmocreytic (Modi), Bây giờ để duy trì KEY
Master họ bắt đầu lấy Tiến sĩ Ambedkar người successfullyrevived Phật
giáo và Phật Đấng Giác Ngộ với nhận thức.
Chơi với theAwakened Một với nhận thức sẽ không làm việc vì nó không
chỉ là một lý thuyết, nhưng một practice.Eating bánh hành nghề tiện dân
và có đạo Phật tại cùng một thời gian làm việc wont.

Hãy xem:
http://www.pbs.org/thebuddha/

Đức Phật, A Film bởi David Grubin- 01:51:47 hr

Tài
liệu này cho PBS bởi nhà làm phim từng đoạt giải thưởng David Grubin và
thuật lại bởi Richard Gere, kể câu chuyện về cuộc đời Đức Phật, một
cuộc hành trình đặc biệt có liên quan đến thời gian và rắc rối của chúng
ta thay đổi bạo lực và rối loạn tinh thần.

có tính năng làm việc của một số nghệ sĩ vĩ đại nhất của thế giới và
các nhà điêu khắc, người qua hai thiên niên kỷ, đã miêu tả cuộc sống của
Đức Phật trong nghệ thuật phong phú về vẻ đẹp và độ phức tạp.
Nghe cái nhìn sâu vào các câu chuyện cổ xưa của Phật tử hiện đại, bao gồm cả giải thưởng Pulitzer nhà thơ đoạt WS Merwin và Đức Đạt Lai Lạt Ma. Tham gia vào cuộc trò chuyện và tìm hiểu thêm về thiền định, lịch sử
Phật giáo, và làm thế nào để kết hợp giáo lý của Đức Phật về lòng từ bi
và chánh niệm vào đời sống hàng ngày.

http://www.bpu.ac.lk/

Chandrasekharan Jagatheesan

Ngày càng có nhiều pho tượng Ambedkar và Phật phải được cài đặt trên mỗi đường phố của đất nước. Mỗi nhà phải được chuyển đổi thành Tịnh Xá cho hạnh phúc, phúc lợi và bình an.

Phật giáo Việt Nam

Tượng Quán Thế Âm Bồ Tát, sơn mài và gỗ mạ vàng tại chùa Bút Tháp, có
niên đại từ thời nhà Lê Khôi phục và có dòng chữ “mùa thu năm Bính Thân”
(1656).

Hải Đức Phật, 30 ft bức tượng cao lớn được xây dựng vào năm 1964 tại chùa Long Sơn ở Nha Trang

Phật giáo Việt Nam (Tiếng Việt: đạo Phật hay Phật giáo) là thực hành bởi các dân tộc Việt là chủ yếu của truyền thống Đại thừa. Đạo
Phật có thể đã lần đầu tiên đến Việt Nam sớm nhất là vào thứ 3 hoặc thế
kỷ thứ 2 trước Công nguyên đến từ Nam Á, hoặc từ Trung Quốc vào ngày 1
hoặc thế kỷ thứ 2.
Phật giáo Việt Nam đã có một mối quan hệ cộng sinh với một số yếu tố
của Đạo giáo, tâm linh của Trung Quốc, và các tôn giáo bản địa Việt.

http://plumvillage.org/about/thich-nhat-hanh/

Làng Mai
http://www.wisdom-books.com/Subject.asp?PG=B&SHID=5&SID=100

Phật Giáo Sách, Phật giáo, Thiền, võ thuật

http://www.tamqui.com/buddhaworld/Vietnamese_Buddhism

Phật giáo Việt Nam

Phật giáo đến Việt Nam vào thế kỷ thứ nhất. Đến
cuối thế kỷ thứ hai, Việt Nam đã phát triển một trung tâm Phật giáo lớn
trong khu vực, thường được biết đến như là trung tâm Luy Lâu, doanh
nghiệp trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh, phía bắc của thành phố Hà Nội ngày
nay.
Luy
Lâu là thủ phủ của Giao Chỉ, (tên cũ của Việt Nam), và là một nơi phổ
biến đến thăm nhiều tu sĩ truyền giáo Phật giáo Ấn Độ trên đường đến
Trung Quốc, người đã theo các tuyến đường biển từ tiểu lục địa Ấn Độ
được sử dụng bởi Ấn Độ
thương nhân. Một
số kinh điển Đại Thừa và Kinh A Hàm đã được dịch sang kịch bản Trung
Quốc tại trung tâm đó, bao gồm cả các Sutra của Bốn mươi hai chương và
các Anapanasati.
Trong
18 thế kỷ tiếp theo, do gần về địa lý với Trung Quốc, cùng với bị sáp
nhập hai lần bởi Trung Quốc, hai nước chia sẻ nhiều tính năng phổ biến
của di sản văn hóa, triết học và tôn giáo.
Phật
giáo Việt Nam đã bị ảnh hưởng rất nhiều bởi sự phát triển của Phật giáo
Đại thừa ở Trung Quốc, với những truyền thống chiếm ưu thế của Thiền /
Thiền, Tịnh, Mật.
Phật Giáo Nguyên Thủy đã đến Việt Nam thông qua tiếp xúc với đế chế Khmer.
Nguyên Thủy

Vùng
phía Nam ngày nay Việt Nam đã được ban đầu được chiếm bởi các Champa
(người Chăm) và Campuchia (Khmer) người theo sau cả một syncretic
Saiva-Mahayana (xem Lịch sử của Phật giáo ở Campuchia) Phật giáo và Phật
giáo Nguyên Thủy.
Các
Đại Việt thôn tính vùng đất bị chiếm đóng bởi các Champa trong cuộc
chinh phục vào thế kỷ 15, và vào thế kỷ 18 cũng đã sáp nhập thành phần
phía nam của đế quốc Khmer dẫn đến biên giới Việt Nam hiện nay.
Từ
thời điểm đó trở đi, sự thống trị Đại Việt cũng như Champa, theo truyền
thống Đại thừa, trong khi Khmer tiếp tục tập Theravada.
Trong những năm 1920 và 1930, đã có một số chuyển động tại Việt Nam cho sự hồi sinh và hiện đại hoá các hoạt động Phật giáo. Cùng
với việc tổ chức lại các cơ sở giáo Đại thừa, có phát triển một mối
quan tâm ngày càng tăng trong thiền Nguyên Thủy cũng như Pali Canon.
Đây là sau đó bằng tiếng Pháp. Trong số những người đầu tiên đã đưa Phật giáo Theravada để các dân tộc Đại Việt là một bác sĩ thú y trẻ tên là Lê Văn Giang. Ông
sinh ra ở miền Nam, được giáo dục cao tại Hà Nội, và sau khi tốt
nghiệp, đã được gửi đến Phnom Penh, Campuchia, để làm việc cho chính phủ
Pháp.
Trong
thời gian đó ông đã trở thành đặc biệt quan tâm đến việc thực hành Phật
giáo Nam Tông và vào năm 1940, khi có lời mời từ một nhóm Phật tử cư sĩ
do ông Nguyễn Văn Hiếu, ông đã trở lại Việt Nam để giúp thiết lập các
đền Theravada đầu tiên cho Phật tử Việt Nam,
tại Gò Dưa, Thủ Đức (nay là một quận của Sài Gòn). Ngôi đền được đặt tên là Bửu-Quang (Ratana Ramsyarama). Ngôi
chùa đã bị phá hủy bởi quân đội Pháp vào năm 1947, và sau đó đã được
xây dựng lại vào năm 1951. Tại một ngôi chùa Bửu Quang, cùng với một
nhóm Tỳ kheo Việt (tu sĩ), những người đã được đào tạo tại Campuchia,
như Venerables Thiên-Luật, Buu-
Chon, Kim-Quang và cô Giới Nghiêm, Hòa thượng Ho-Tong bắt đầu giảng dạy Phật Pháp trong Việt ngữ của họ. Ông
cũng đã dịch nhiều tài liệu Phật giáo từ tiếng Pali, và Nguyên Thủy đã
trở thành một phần của hoạt động Phật giáo Việt trong nước.
Trong
1949-1950, Hòa thượng Ho-Tong cùng với ông Nguyễn Văn Hiếu và ủng hộ
xây dựng một ngôi chùa mới ở Sài Gòn, tên là Ky-Vien Tu (Jetavana
Vihara).
Ngôi
chùa này trở thành trung tâm của các hoạt động Nguyên Thủy tại Việt
Nam, vẫn tiếp tục thu hút sự quan tâm ngày càng tăng giữa các Phật tử
Việt.
Năm
1957, Việt Nam Tông Giáo hội Phật giáo Thánh (Giao Hoi Tang Gia Nguyen
Thuy Việt Nam) được chính thức thành lập và công nhận bởi chính phủ, và
Theravada Sangha bầu Thượng Ho-Tong là Tổng thống đầu tiên của nó, hoặc
Sangharaja.
Từ
Sài Gòn, phong trào Theravada lan ra các tỉnh khác, và ngay sau đó, một
số ngôi đền Theravada cho Phật tử dân tộc Việt đã được thành lập tại
nhiều khu vực ở miền Nam và các bộ phận miền Trung Việt Nam.
Tính đến năm 1997, đã có 64 ngôi chùa Theravada trong cả nước, trong đó 19 đã được đặt tại Sài Gòn và viccinity của nó. Bên
cạnh đó Bửu-Quang và Kỳ-Viễn đền, chùa nổi tiếng khác là Bửu-Long,
Giác-Quang, Tam-Bảo (Đà-Nẵng), Thiên Lâm và Huyền-Khong (Huế), và Tượng
đài lớn Thích Ca Mâu Ni Phật (
Thích-Ca Phat Dai) tại Vũng Tàu.
Thiền Phật giáo

Thiền Phật giáo (Thiền Tông) là tên tiếng Việt cho các trường học của Thiền Phật giáo. Thiên là cuối cùng có nguồn gốc từ Chan Zong, tự nó là một hàm của tiếng Phạn “Dhyana”. Theo
các tài khoản truyền thống của Việt Nam, trong 580, một nhà sư Ấn Độ
tên là Vinitaruci (Việt: Tì-ni-đa-lưu-chi) đi du lịch đến Việt Nam sau
khi hoàn thành nghiên cứu của mình với Sengcan, tổ phụ thứ ba của Trung
Quốc Zen.
Điều này, sau đó, sẽ là sự xuất hiện đầu tiên của Thiền Việt, hoặc Thiên (thiền) Phật giáo. Các giáo phái mà Vinitaruci và đệ tử Việt duy nhất của ông thành lập sẽ trở nên được gọi là chi nhánh lâu đời nhất của Thiên. Sau
một thời gian tối tăm, Trường Vinitaruci đã trở thành một trong những
nhóm Phật giáo có ảnh hưởng nhất tại Việt Nam của thế kỷ 10, đặc biệt
như vậy theo các tộc trưởng Vạn-Hạnh (chết năm 1018).
Thiền
tông Việt đầu khác bao gồm Vô Ngôn Thông (Vô Ngôn Thông), được kết hợp
với giáo huấn của Mazu, và Thảo Đường (Thảo Đường), mà kết hợp niệm Phật
tụng kinh kỹ thuật;
cả hai đã được thành lập bởi các nhà sư Trung Quốc. Một trường mới được thành lập bởi một trong những vị vua tôn giáo của Việt Nam; đây là Trúc Lâm (Trúc Lâm) trường học, trong đó chứng tỏ một ảnh hưởng sâu sắc từ triết học Nho giáo và Đạo giáo. Tuy nhiên, uy tín Trúc Lâm nhạt dần qua các thế kỷ sau như Khổng trở thành thống trị trong triều đình. Trong
thế kỷ 17, một nhóm các nhà sư Trung Quốc do Nguyên Thiều (Nguyên
Thiều) thành lập một trường học mới mạnh mẽ, các Lâm Tế (Lâm Tế), đó là
cách phát âm tiếng Việt của Linji.
Một
nhánh thuần hơn của Lâm Tế, trường Liễu Quán (Liễu Quán), được thành
lập vào thế kỷ 18 và từ đó được các chi nhánh chủ yếu của Zen Việt.
Người
học viên nổi tiếng nhất của Thiền Phật giáo đồng bộ ở phương Tây là
Thích Nhất Hạnh đã là tác giả của hàng chục cuốn sách và thành lập Làng
Mai tại trung tâm Phật Pháp Pháp cùng với đồng nghiệp của mình -Bhiksuni
và Zen Master- Chan Khong.


Вьетнамский буддизм





Согласно С. А. Благов «Словарь Буддизма» От первых веков
распространения буддизма во Вьетнаме сохранилось крайне мало
литературных или эпиграфических памятников. Содержащиеся в китайских
источниках косвенные сведения позволяют утверждать, что первые
буддийские проповедники появились на территории нынешнего Сев. Вьетнама,
входившей в то время в состав китайской империи Хань, во 2-3 вв. н. э. В
начале III в. выходец из Согда Кхыонг Танг Хой (200—247) переводил
здесь сутры с санскрита на вэньянь; в китайских источниках сохранились
сведения о деятельности на этой территории во 2-5 вв. буддийских
наставников из Индии. Многие проповедники прибывали в Зяотяу (назв. Сев.
Вьетнама в 1-5 вв. н. э.) с севера, что обусловило преобладающее
влияние здесь доктрин махаяны. Возникновение буддийских школ во Вьетнаме
относится к концу VI в.: первую из них основал в 580 индиец Винитаручи,
вторую — наставник Во Нгон Тхонг (У Яньтун) из Гуанчжоу в 820, третью —
китайский монах Тхао Дьюнг (Цао Тан) в 1069. Все эти три школы
исповедовали учение тхиен, развивая традиции южного направления
чань-буддизма.

Пик влияния этих школ приходится на 10-12 вв., когда буддизм
тхиен во вьетском государстве являлся государственным культом. После
обретения в X в. независимости государство вьетов испытывало нехватку
образованных людей, и буддийские наставники нередко привлекались для
участия в государственных делах. В XIII в. на смену школам Винитаручи,
Во Нгон Тхонга и Тхао Дыонга пришла новая школа тхиен — Чук Лам,
основанная в 1299 императором Чан Нян Тонгом, который принял постриг.

Интерес к буддизму был характерен для всей императорской фамилии
Чанов, особенно в первые десятилетия их правления. Однако во второй
половине XIV в. среди представителей вьетской правящей элиты усиливается
влияние неоконфуцианских доктрин; в связи с этим, а также с упадком
династии Чан положение сангхи ухудшается. Реформатор Хо Куй Ли, ставший в
конце этого столетия фактическим правителем государства, придерживался
откровенно антибуддийских взглядов, производил отчуждение монастырских
владений и насильственно возвращал монахов в мир. Узурпация трона Хо Куй
Ли, последовавшее в 1407 под предлогом восстановления прав Чанов
вторжение армий династии Мин, 20-летняя борьба с захватчиками — эти
события создали в стране обстановку хаоса. Было разрушено множество
пагод и стел, захватчики сознательно уничтожали попадавшие в их руки
книги: в результате погибло бесчисленное количество памятников вьетской
словесности, большая часть которых, несомненно, была связана с
буддизмом. Именно этим обстоятельством объясняются столь заметные лакуны
в ранней истории буддизма во Вьетнаме.




К концу XIV в. доктрина тхиен утратила главенствующее положение во
вьетнамском буддизме: все большую роль начинают играть амидаистские (см.
Амидаизм) и тантрические (см. Ваджраяна, Тантра) представления. После
нескольких десятилетий стабильности в 1527 престол был узурпирован Мак
Данг Зунгом: за этим событием последовала 60-летняя война между
представителями новой династии и сторонниками свергнутого императора
рода Ле, завершившаяся победой последних. Восстановление династии Ле
оказалось чисто номинальным: реальная власть находилась в руках
влиятельного клана Чиней, у которого вскоре возник конфликт с
укрепившимся в южн. провинциях другим знатным родом — Нгуен.
Возобновившиеся в связи с этим ожесточённые междоусобные войны в опред.
мере оказались благоприятным фактором для усиления влияния буддизма в
обществе: учение о жизни как страдании получало в то время подтверждение
на всех ступенях социальной иерархии. Вьетнамская сангха постепенно
обретает утраченные позиции, пользуясь поддержкой как дома Чиней на
севере страны, так и Нгуенов на юге. В этот период на севере Вьетнама
возрождается школа Чук Лам, что связано главным образом с именем
наставника Хыонг Хая (1627—1715). Во владениях же Нгуенов немалое
влияние получила школа Ламте (Линьцзи), что было обусловлено притоком
беженцев из Китая после маньчжурского завоевания, среди которых было
немало буддийских монахов.

В конце XVIII в. неустойчивое равновесие было разрушено
антифеодальным крестьянским восстанием тэйшонов, объединивших страну,
разгромивших цинские армии и в свою очередь потерпевших поражение от
одного из представителей рода Нгуенов. Кратковременное правление
тэйшонов, ограничивших общую численность монахов и закрывавших пагоды, в
целом было неблагоприятно для буддийской общины. В период правления
династии Нгуен возобновляется строительство и ремонт пагод, что, однако,
являлось не отражением государственной политики, а результатом частных
пожертвований высшей знати. Установление во вт. пол. XIX в. во Вьетнаме
господства Франции ухудшило положение буддийской общины. Колониальная
администрация осуществляла жёсткий контроль за её деятельностью. Так,
для открытия новых пагод, проведения праздничных обрядов требовалось
разрешение властей.

В 30-х гг. XX века в среде буддийского духовенства начинается
движение за возрождение буддизма, лидеры которого стремились повысить
интерес к буддизму в обществе, расширить изучение и распространение
канонических текстов. В это время во Вьетнаме создаются буддийские
учебные заведения, использующие современные методы преподавания,
общества изучения буддизма, которыми издавались журналы, религиозная
литература. В годы 2-й мировой войны деятельность этих организаций
сходит на нет и возобновляется лишь в конце 40-х гг. Впоследствии она
протекала преимущественно в Южном Вьетнаме. А на Севере 16 марта 1958
состоялся учредительный съезд Единого буддийского союза, последовательно
поддерживавшего политику правительства ДРВ.

В Южном Вьетнаме в начале 60-х гг. обостряется конфликт буддистов
с диктаторским прокатолич. режимом Нго Динь Зьема. Начавшиеся в мае
1963 выступления буддистов в защиту своих прав, массовые демонстрации,
голодовки, публичные самосожжения монахов стали одной из причин падения
Зьема.

В конце 60-х начала 70-х гг. наблюдается «буддийский ренессанс»:
ведётся широкомасштабное строительство пагод, десятки тысяч молодых
людей принимают постриг. В начале 1979 создастся Комитет за объединение
буддизма с участием представителей его различных течений и сект из всех
регионов Вьетнама. Результатом его работы стал состоявшийся в ноябре
1981 учредительный съезд Конгрегации буддистов Вьетнама, объединивший
все ранее существовавшие буддийские организации, 28-29 окт. 1987 в Ханое
состоялся 2-й съезд Конгрегации. В апр. 1989 в городе Хошимин открылся
институт по изучению буддизма. В настоящее время буддисты представляют
собой наиболее многочисленную религиозную общину СРВ: из более чем 60
миллионов населения страны около трети в той или иной степени разделяют
учение буддизма махаяны. Имеется также в стране несколько десятков тысяч
последователей буддизма тхеравады из числа проживающих на юге
республики кхмеров.


comments (0)